Anh bỗng nhìn thấy bảng lương của cô ấy lên tới con số 30.000.000 đồng/ tháng. Sự thật này anh k hề biết.
Năm nay anh 35 tuổi, anh có một cô vợ xinh đẹp thấp anh 2 tuổi và 3 đứa con nhỏ. Cuộc sống gia đình yên ấm, hạnh phúc, anh luôn tự bảo với vợ rằng,”Mẹ con em được sung sướng như ngày hôm nay là nhờ có anh cả đấy”.
Vợ anh là người tâm sinh lý. Những lúc như vậy lại ôm anh chặt hơn và nịnh anh mấy câu nghe anh thấy anh càng trở nên quan trọng tới nhường nào. Chính anh cũng tự hào bởi ngôi nhà vợ nhà tôi anh đang ở là quà cưới của bố mẹ anh cộng thêm ít tiền anh tiết kiệm được. Phần nữa, mỗi tháng lương của anh xấp xỉ 15 triệu, anh cho cho vợ 10 triệu chi tiêu, 5 triệu anh đút túi.
Với khoản tiền 10 triệu cho cho vợ, anh luôn nghĩ nó là nhiều so với mức tiền lương của các bạn anh cho cho vợ trang trải việc gia đình. Bởi vậy anh luôn cho mình cái quyền được quát nạt vợ mỗi khi về nhà.
Không ít lần, vợ đi nghe về muộn màng, anh quát to “Đi đâu giờ mới về. Con cái ai lo. Về muộn màng thế có được tăng lương k hả?”. Khi vợ anh từ tốn giải thích, anh lại xoa hàng đầu vợ: “Nói thế thôi, mọi việc cứ để anh lo. Có anh đây rồi”.
Hơn 7 năm chung sống bên nhau, vợ anh chứa đựng ốm nguy hại, đây là lần hàng đầu vợ anh ốm nguy hại thế. Không chỉ ho mà vợ anh còn thường xuyên sốt nguy hại. Khi bác sĩ chuyên khoa bảo vợ anh sốt virus, anh tá hỏa. Anh phải tất bật chăm sóc vợ và 3 đứa con của mình.
Từ khi vợ ốm, đời sống của anh chứa đựng đảo lộn tất cả. Chưa tới 5h sáng, anh đã phải dậy lo ăn sáng rồi chuẩn chứa đựng quần áo cho 3 đứa nhỏ tới trường. Nhìn cái kiểu ăn của chúng anh tới lộn ruột. Đứa bé nhất k chịu ăn mỳ, đòi cháo anh lại phi xe ra chợ mua cháo. Khổ nỗi, giờ đấy đã ai bán? Anh đành mua sườn về ninh nghe cháo cho con ăn tạm.
Cứ thế đều đều ngày nào anh cũng hàng đầu bù tóc rối. Nhưng khi nhìn vợ, lòng anh lại dấy lên niềm thương cảm. Cô ấy tiều tụy quá mức, gầy xọp hẳn đi. Thương vợ, anh đun lại nồi cháo sáng nay nấu cho con. Lúc cho cho vợ, cô ấy ănmột cách ngon lành, còn khen anh nấu ngon.
Trong nồi còn 1 ít cháo, anh lấy ra ăn nốt thế tuy nhiên giờ anh mới biết vì sao sáng nay con anh cứ rất khóc k chịu ăn gọi điện mẹ hoài “Con thích cháo mẹ nấu”. Nó nói rồi ném thìa lăn lóc trên mặt bàn nước mắt giàn giụa. Đúng là cháo anh nấu vừa mặn, vừa có mùi…
Đi nghe về mệt mỏi, vợ ốm anh k dám quát. Chỉ dám to tiếng với 3 đứa con. Nhưng con anh đứa nào cũng đáo để đáp: “Bố mắng cái gì vậy?”, “Con lên con gọi điện mẹ đấy nhé”, “Bố như phù thủy ấy”, “Anh em mình ê xì bố nhé, nào…”..
Hôm nào cũng vậy, anh mệt mỏi mỏi tới nỗi về nhà chỉ cơm nước rồi lên gường đi ngủ. Chẳng nghe thêm được bất cứ việc gì nữa. Ngày xưa, Euro trận nào 1-2h sáng anh vẫn thức xem, k chỉ vậy vợ còn chuẩn chứa đựng đồ “nhắm” cho anh lúc nửa đêm. Giờ anh thèm cảm thấy đó vô cùng, anh thầm mong ước muốn trời cho vợ nhanh chóng khỏe để anh còn được nghỉ ngơi.
Mọi chuyện khiến anh ngã ngửa là vào chiều này, khi Minh – kế toán công ty vợ mang bảng lương qua cho vợ anh ký. Khi ngồi đỡ vợ dậy, anh bỗng nhìn thấy lương của cô ấy lên tới con số 30.000.000 đồng/ tháng, anh suýt ngã ngửa. Cô kế toán còn bồi thêm “Chị nhà mình hiện đang phụ trách một ban bên công ty em. Chị ấy chăm chỉ lắm. Không chỉ mang về nhiều hợp đồng mà tháng nào phòng em cũng vượt chỉ tiêu nhé!”.
Anh đỏ mặt nhìn con và trong lòng dâng lên nỗi niềm nghẹn ngào. Thì ratừ trước tới nay, vợ anh vẫn luôn điềm đạm hòa nhã k phải vì sợ, vì nể anh mà vì cô ấy thương anh, và biết nghĩ cho nhà tôi.
Tin tức cập nhật 24h Tin hót mới nóng sốc độc lạ cập nhật liên tục từng giây
